Thế trực quân tử mà ông cha chúng ta rất ưa thích, vì các cụ
đều là những bậc nho sĩ, tôn trọng lễ nghi, tính tình ngay thẳng thanh
cao, người quân tử tánh như thủy, nhu nhi bất nhược, biết xử thế ở đời.
Cây trực quân tử là dáng cây có thế trực thẳng đứng, phong cách đĩnh
đạc, cành nhánh ngay thẳng, gọn gàng, đường nét dứt khoát, bất khuất.
Phân chi theo lối chiết chi hay tứ diện, đủ bốn mặt tả hữu, trước sau,
tàn nhánh đầy đủ, cân đối, biểu hiện cho người có kỷ cương nề nếp, tài
năng, chính nhân quân tử.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014
Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014
Thế trực liên chi
Thế trực liên chi cũng là cây có dáng trực, thẳng đứng, biến ra
từ thế trực quân tử, nhưng liên chi là nhiều cành nhánh quấn quýt lấy
nhau, ôm sát thân cây, mới xòe ra ngoài làm tàn theo kiểu tứ diện, sum
suê đầy đủ, mặt nào cũng đẹp, cân đối hài hòa, thành hình chóp dưới to
trên nhỏ, không khuyết chỗ nào rất đẹp, biểu hiện người phong lưu, ấm no
sung mãn, vui tươi hạnh phúc.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế chữ vương chữ tường
Cũng như cây tùng thập thế vương tường uốn theo hình chữ vương,
chữ nho có 3 tầng nằm ngang, như chữ dương là con dê, nhưng còn đọc là
tường có nghĩa là may mắn, điềm tốt lành, như kiết tường dùng để chúc
mừng, để cầu được nhiều điều tốt lành, may mắn, có phước… Thế này có ba
từng nằm ngang và có hai ngọn nhỏ. Thế nay tuy rất đơn giản nhưng rất
khó uốn, cả ba từng đôi, giăng ngang, phải uốn được ba tàn văn, ba tàn
võ, thành ra sáu tàn, dưới to trên nhỏ. Uốn đúng thế rất đẹp. Cây vương
tùng nếu là cây cổ thụ thì quí giá vô cùng, tượng trưng thiên mệnh ý chí
tối cao vô thượng của các bậc vua chúa.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế tùng thập
Đây là thế của các cụ ngày xưa dùng làm mẫu để uốn những cây
trực thọ, vì cây tùng có dáng thân đứng thẳng, tàn nhánh phân chi nhị
diện nằm ngang hai bên, với khỏang cách đều đặn, dưới to trên nhỏ rất
đẹp. Cây tùng phải là cây cổ thụ, già nua, rũ tàn nhánh xuống, nhưng vẫn
còn giữ được chữ thập tự nhiên mới thật là đẹp, chớ không phải uốn
ngang tràn cứng ngắc như người đứng giăng tay giữa trời thì không còn
phải cây kiểng nữa. Tướng Tùng thập tượng trưng cho người thanh niên
khỏe mạnh, gan dạ bất khuất, nên phải uốn cho dứt khóat, biểu hiện cho
tính thẳn thắn như người quân tử. Ông cha ta ngày xưa uốn cây tùng làm
mẫu cho những cây kiểng có lá kim khác. Và trong một giàn kiểng ít ra
cũng phải có cây tùng, cây bách để nói lên sự vững chãi lâu bền.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế thất hiền
Thất hiền chiết chi là thế cao lớn nhiều tàn một ngọn cộng chung
là bảy tầng. Bộ rễ sửa chân nôm, thân có thế trực, nhưng uốn bẻ qua bẻ
lại theo tả hữu theo chi âm dương thì hay hơn, nghĩa là đọan thân thứ
nhất cong qua bên phải – cùng với nhánh thứ nhất - Đọan thứ 2 trả về bên
trái: cứ luôn phiên tới từng thứ sáu, đọan ngọn đứng thẳng và uốn theo
kiểu hồi đầu trung, các tàn đều uốn hồng tâm hay tròn lúp búp, dưới to
trên nhỏ, nhánh thứ nhất gọi là phủ địa sà xuống mặt đất, nhánh thứ hai
là triều nhiên uốn hơi vươn lên một chút, đối xứng với nhánh phủ địa,
nhánh thứ 3 là chiếu thủy soi nước phải uốn nằm ngang hơi hạ xuống để
nhìn nước, nhưng do ảnh hưởng của nắng, ngọn nhánh quang hợp cũng tự
vươn lên, nên phải uốn sủa không thể cho vươn lên cao quá. Nhánh thứ tư
là nghinh phong cong qua quẹo lại, như phe phẩy với gió, đầu cành xoay
theo chiều gió như kiểu sơn thủy rất đẹp. Nhánh thứ 5 là quán vũ, hơn
vươn lên để hứng mưa rơi hứng xương tuyết, nhưng phải uốn trở xuống
không để không thể vươn lên quá cao. Nhánh thứ 6 là nhánh trung bình,
uốn nằm ngang, cân đối, không dài không ngắn, kết hợp với các nhánh
trưuớc nối liền với ngọn, uốn hồi đầu trung, để tạo dáng cây hài hòa,
đầy đủ tàn nhánh phải luôn luôn uốn tỉa, hễ cành vươn lên cao thì uốn
trở xuống, cành nào thấp quá thì uốn vươn trở lên cho cân đối, theo câu
(Cực dương biến âm, cực âm biến dương) làm sao cho dáng cây kiểng không
khuyết chỗ nào, để khi ngắm nhìn thưởng thức, vừa ý thỏa lòng. Cây thế
thất hiền tượng trưng cho lòng thanh thóat, vô tư, uống rượu ngâm thơ
không màn tới thế sự.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế vũ trụ
Thế vũ trụ trước tiên phải là cây cổ thụ, gốc rễ lồi lõm, xoè ra
bốn phía, thân to xù xì, đứng thẳng, phân cành nhánh theo lối chiết chi
tứ diện, có thể có từ ba đến năm tàn to, uốn hình quạt, nằm ngang, dưới
to, trên nhỏ, tỉa lúp búp, ngọn uốn hồi đầu thượng, gần như hình nón
chớ không vươn lên cao, Thế này phải uốn đúng luật âm dương, cành tả,
hữu, tiền, hậu đầy đủ, sum suê đầy đặn, tượng trưng cho cả không gian và
cả thời gian và cả thời gian vĩnh cửu.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế nhất trụ kình thiên
Thế này ít có người uốn sửa vì thiếu nhã nhặm, khiêm tốn, chọc
trời khuấy nước, kiên cường, bất khuất. Thế này phải là cây cổ thụ trực
thọ, gốc to lớn, rễ vừng chắc, thân gồ ghề, không có nhánh, chỉ có một
tàn ngọn duy nhất bao gồm bốn năm nhánh xoè ra, vươn lên để chống đỡ,
tàn ngọn này phải cắt tỉa bằng phẳng hoặc lúp búp chớ không so le, biểu
tượng cho người anh hùng không phục tùng ai hết.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế ngũ phúc.
Thế tam đa và thế ngũ phúc đi đôi với nhau, hai thế này đều là
cây trực thọ, cây ngũ phúc năm từng, có thể uốn như cây tam đa rồi nuôi
thêm hai tàn nữa y như vậy là đạt. Nhưng cũng có thể đối thành 5 tầng
theo lối chiết chi tứ diện cũng được. Những tàn đều phải uốn tỉa ngang
bằng lúp búp chớ không được vươn lên cao. Thế ngũ phúc to cao đẹp hơn
thế Phước, Lộc, Thọ, ý muốn chúc tụng cao hơn nữa là Phước, Lộc, Thọ,
An, Khang, nghĩa là có phúc, tốt lành may mắn, có lộc giàu có nhiều
ruộng đất, có thọ là sống lâu trăm tuổi, An là sống yên ổn không bị xáo
trộn, có khang là vui vẻ, chết êm ải thoải mái. Đúng là câu chúc tụng
đầy đủ đẹp đẽ nhất.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế tam đa
Thế tamn đa còn gọi tam tài, tam giáo hay là thiên, địa, nhân nữa. thế này là cây cổ thụ, gốc thân to, nhưng chỉ uốn có ba tán tròn chung quanh thân cây, tàn thứ nhất là một mâm tròn, hớt tỉa lúp búp, nhưng nhỏ hơn, mỏng hơn. Tàn thứ ba là tàn ngọn, cách xa hơn tàn thứ hai xũng hớt tỉa tròn nhưng nhưng nhỏ hơn hai tàn trứơc. Tàn ngọn này cũng tỉa lúp búp chứ không vươn cao, nên xem cây kiểng này có dáng lùn mập, nhưng vì là cây cổ thụ nên cũng rất cân đối, rất đẹp. thế tam đa tuợng trưng cho ba ông Phước, Lộc,Thọ; ba tàn đều tròn đều đẹp, tượng trưng cho sự vĩnh cửu, sung túc, hạnh phúc, giàu sang và sống lâu, theo tích ba ông Phước, Lộc, Thọ cũng rất hay. + Phước là ông Đậu Vũ Quân, tuổi già mà có con nhỏ là có hạnh phúc, ý muốn nói có nhiều con + Lộc là ông Quách Tử Nghi làm quan to lâu năm, bổng lộc nhiều, ý muốn nó giàu sang suốt đời. + Thọ là ông Đông Phương Sóc, sống lâu một trăm tuổi, đầu râu tóc bạc phơ, ý muốn nói sống được lâu Thế này dùng để chúc thọ rất có ý nghĩa đối với người già cả.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế trung bình cong
Là thế có thân uốn cong cong như long thân. nếu bộ rễ chân nôm
hay hình thú thì tuyệt đẹp, thân ngay đoạn thứ nhất đã cong về một bên
rồi, tàn thứ nhất phải ngả về hướng thân cây, nhưng đoạn thứ hai phải
uốn cong trở lại quy căn ngay, đến đoạn thứ ba sửa thành cây trực, giữ
thế trung bình. Các chi nhánh đều uốn tứ diện, so le, dưới to trên nhỏ,
nhưng ngọn phải uốn hồi đầu trung như đuôi cá. Cây thế trung bình cong,
uốn được hai cây giống nhau, thì hợp với cây trung bình ngay làm thành
bộ kiểng tam tài ba cây rất đẹp, tương trưng cho thiên, địa nhân.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế trung bình ngay
Thế trung bình là thế phổ biến , kiểng xưa còn để lại rất nhiều .
trung bình là cây độc thụ , thân thẳng đứng có bộ rễ xòe ra, nổi lên
trên mặt chậu, mặt đất, gốc to lồi lõm, nếu được hình thú thì càng tốt,
thân xù xì phân cành nhánh theo lối chiết chi hay tư diện.Nhánh thứ nhất
bẻ về bên dương nếu gốc cây có dáng hơi ngả về bên phải. Đoạn thứ hai
phải uốn trở về bên âm, đoạn thứ ba phải uốn trở lại về bên dương để quy
căn, nhánh thứ ba cũng phải bẻ trở về bên dương , đến đoạn thứ tư thì
nên uốn đứng thẳng đảm bảo ngay gốc, để cây không đổ ngã. thế kiểng này
chỉ uốn hơi nghiêng lại một chút, đến tàn thứ năm là ngọn phải uốn hồi
đầu. thế trung bình ngay là cây kiểng dễ uốn sửa, chỉ cần phân tàn nhánh
cho hài hòa cân đối là đẹp, cũng biểu tượng về đạo đức, ngay thẳng thật
thà.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế trực quân tử liên chi
Thế trực quân tử liên chi: thế này cũng giống như hai thế trên
nhưng lại có hai ba cây tử ở quanh thân cây mẹ. thường là loại cây mai
chiếu thủy, mặc dù thân trực nhưng tàn nhánh cũng ôm lấy mấy cây con ở
bên dưới .Cây tử lại sống độc lập, cây nào cũng có đủ tàn nhánh như một
cây riêng biệt, sống không nhờ cây mẹ, ên xen như là một quần thụ nhỏ,
rất đẹp, tượng trưng cho tình yêu thương người, nhất là trẻ thơ, lúc nào
cũng vui tươi.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế mai nữ
Thế mai nữ nằm trong câu thiệu (Vô nữ bất thành mai, vô thập bất
thành tùng) mà ông cha chúng ta thường dùng để làm mẫu sửa kiểng cổ.
Cây mai nữ có thể là cây trực thọ hay là cây suy phong cây trung bình
mai nữ rất rễ uốn, là cây cổ thụ có đọan thân bẻ cúp rồi đứng thẳng lên,
đủ để uốn nhánh cong qua thành hình chữ nữ là đạt, các tàn nhánh các
đều uốn theo lối chiết chi, chỉ có khó là cây mai nữ phải uốn làm sao
cho mềm dẻo, yểu điệu, dịu dàng, như người con gái.
Cây xung phong mai nữ còn lại đẹp hơn, do hình dáng còn uyển chuyển ẻo
lả hơn. Thân cây dạng nghiêng nên nhánh tréo nữ ôm lấy thên rất mềm mại
duyên dáng. Kế đó thân lại quy căn đắp điếm lấy nhánh mai nữ, bảo vệ
người con gái, nên rất đẹp và rất hay, còn có ý nghĩa lòng nhân, đạo đức
căn bản về con người. Cây thứ nữ là cây mai nổpi tiếng ở Miền Nam,
thường uốn cho cây mai vàng, cây mai chiếu thủy, cây cần thăng, cây kim
quýt …đều rất đẹp, cộng thêm bộ rễ khéo léo nổi bật lên nữa là vô giá,
ngắm nhìn không chán.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế xuy phong
Thế xuy phong hay xiêu phong cũng là một, xuy là chữ hán, xiêu
là chữ nôm, đều phải uốn nghiêng cỡ 30 – 40 độ do bị gió xô đẩy. Phải là
cây cổ thụ, gốc rễ lồi lên hình thú hay thân nôm, thân uốn cong như
long thân và quy căn hồi đầu, tàn nhánh có thể uốn chiết chi hay tứ
diện, nhưng phải vươn ra cho giữ thăng bằng chống lại sức gió. Cho nên
còn gọi thế nghinh phong, cũng bốn tàn một ngọn, nhưng cành phải uốn về
phía gốc để khỏi đổ ngã, cây xuy phong phải uốn cho đủ cặp để xếp với
cây trung bình thành bộ ba cây. Cây bên phải là cây âm, đối xứng với cây
bên trái là cây dương (Nam tả hữu nữ). Cây trung bình đứng giữa là cây
dẫn đàn, đứng thế chủ động của bộ kiểng.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế bạt phong hồi đầu
Thế này bị gió xô đẩy mạnh nên thân cây nghiêng ngã nhiều hơn,
có khi đến 60-70 độ, cành nhánh đều ngã về một bên theo sức của gió,
nhưng ngọn bắt buộc phải quy căn và hồi đầu mới đứng vững được. Mặc dầu
các cành hầu sơ vơ, xiêu vẹo, nhưng dũng cảm chống chọi với sức gió quay
cuồng. Hai nhánh dưới đòi hỏi phải vương tiền phóng hậu, giữ trọng tâm ở
trong lòng chậu, hai nhánh trên dù có chênh vênh cũng vẫn giữ được
thăng bằng không ngã. Thế này biểu hiện lòng bền chí hiên ngang không
khuất phục.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế hạc lập
Thế này biến đổi từ thế phượng vũ, nhưng hai cánh không xòe ra,
đầu ngẩng lên cao hơn nữa, đuôi cũng không xòe ra, cành hầu cũng ôm lấy
thân cây làm cho mình chim hạc hơi dài ra, ngọn vươn cao và hồi đầu hạ
để làm mỏ hạc. Thế này gọn gàng, nhưng oai vệ rất đẹp. Biểu hiện lòng
tự tin, tính khiêm tốn, nhưng nhất định sẽ thành công.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế long thăng
Thế này có hai cách uốn, tùy theo ý cuả nghệ nhân, tùy theo đánh cây
+ Cách thứ nhất: Uốn đầu rồng ở trên ngọn cây. Cách này hợp lý vì rồng bay lên thì đầu phải ở trên, nhưng rất khó uốn, làm sao ngọn cây nhỏ hơn gốc cây mà uốn đầu nằm trên ngọn cho đạt. Rồng lúc nào cũng đầu to, đuôi nhỏ, cho nên phải tìm cách cưa cắt cách nào để cho đầu rồng to, lại thêm mũi miệng nữa thật là khó tạo dáng cho đẹp. Thân rồng thì dễ, chỉ cần uốn cong cong, các nhánh làm chân làm mây ôm lấy thân cây không mấy khó, nhiều người vẫn uốn được.
+ Cách thứ hai: Thăng lên nhưng đầu năm dưới gốc cây, phải tạo dáng làm sao khi nhìn là thấy rồng cất đầu bay lên mới tài. Phải tạo dáng cho rồng vươn lên, mắt, mũi, miệng xừng lên, hai chân trước làm hai chân vươn móng chòm lên, hai chân sau hạ thấp đuôi vẫy đập để cất cánh bay bổng lên. Nghệ thuật trong thăng là thân mình phải quật khởi mới mới đúng điệu. Thế này đẹp hơn vì đầu to đuôi nhỏ, tàn nhánh cân đối. Thế này tượng trưng cho lòng cương quyết, lúc nào cũng vươn lên tiến bộ.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
+ Cách thứ nhất: Uốn đầu rồng ở trên ngọn cây. Cách này hợp lý vì rồng bay lên thì đầu phải ở trên, nhưng rất khó uốn, làm sao ngọn cây nhỏ hơn gốc cây mà uốn đầu nằm trên ngọn cho đạt. Rồng lúc nào cũng đầu to, đuôi nhỏ, cho nên phải tìm cách cưa cắt cách nào để cho đầu rồng to, lại thêm mũi miệng nữa thật là khó tạo dáng cho đẹp. Thân rồng thì dễ, chỉ cần uốn cong cong, các nhánh làm chân làm mây ôm lấy thân cây không mấy khó, nhiều người vẫn uốn được.
+ Cách thứ hai: Thăng lên nhưng đầu năm dưới gốc cây, phải tạo dáng làm sao khi nhìn là thấy rồng cất đầu bay lên mới tài. Phải tạo dáng cho rồng vươn lên, mắt, mũi, miệng xừng lên, hai chân trước làm hai chân vươn móng chòm lên, hai chân sau hạ thấp đuôi vẫy đập để cất cánh bay bổng lên. Nghệ thuật trong thăng là thân mình phải quật khởi mới mới đúng điệu. Thế này đẹp hơn vì đầu to đuôi nhỏ, tàn nhánh cân đối. Thế này tượng trưng cho lòng cương quyết, lúc nào cũng vươn lên tiến bộ.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế ngũ nhạc
Thế này trồng bằng năm cây kiểng trong một cái chậu hay cái khay
to làm cảnh núi rừng, mỗi cây có một dáng riêng biệt có thể đứng hết,
hoặc cây đứng cây xiêu, cây nằm, nhưng phải có lớn có nhỏ như sơn thủy
mới đẹp. Cũng có thể xếp hình chữ ngũ. Xếp “ngũ lão giản đình” năm ông
già đàm đạo phải xếp vòng tròn nhưng xếp thể rừng là đẹp nhất. Thân cành
nhánh phải hài hòa, làm sao có tính cách giao chi, hỗ tương với nhau,
nếu thiếu một cây thì thấy không đẹp. Thế ngũ nhạc cũng uốn bằng năm cây
cùng một loại như mai chiếu thủy, tùng, cần thăng, kin quýt, đều đẹp.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế ngọa tùng
Thế này là thế hoành độc thụ, rễ xèo ra bốn phía, nhưng rễ đối
với thân cây phải khoẻ để làm đối trọng cho cây không đổ ngã. Thân cây
nằm ngang mặt chậu rồi vươn lên đứng thẳng và hồi đầu; hướng về gốc, để
cho thân cây thăng bằng, thế này khúc khuỷu hơn xuy phong hay bạt phong
hồi đầu, cành nhánh, thấp hơn và sà xuống như nhánh thủy đề, soi đáy
nước, các nhánh trên sửa theo lối tứ diện cân đối ngắn gọn, uốn tàn vươn
lên lúp búp như hoa sen, rất đẹp, duyên dáng yêu đời.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế thác đổ
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế long cuốn thủy
Thế này dựa vào hình ảnh của rồng hút nước, thế nàu thường uốn
với cây mai chiếu thủy, cây kim quýt. Gốc to, uốn cong lại làm đầu cúi
xuống lấy nước, thêm mắt, mũi miệng, trong nhỏ ngòai to. Thân uốn cong
như rồng uốn khúc, các cành thân tứ diện làm chân và mây, không xòe ra
dài lắm, nhưng vươn móng bám vào mây lấy thế mạnh để hút nước, cành hầu
làm mây che lấy thân, ngọn có thể vươn lên xòe ra làm đuôi hoặc hồi đầu
vừa cân đối, dáng đẹp, đứng vững vàng hùng vĩ.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế huyền chi lạc địa
Thế này càng ít thấy, là cây kiểng trên núi non bị bão táp, đổ
ngã cong queo qua cơn thiên tai, cành nhánh ngổn ngang, tàn lá liệt địa
rơi rụng, hình dung một khung cảnh điêu tàn, nhưng lại là bức tranh
tuyệt tác đối với nghệ nhân, trái ngược lại với cây kiểng lúc nào cũng
có tàn lá xanh tươi, vươn cao khỏe mạnh. Thế huyền chi lạc địa nếu phân
tích kỹ sẽ tìm ra được rễ lồi ngoằn ngòeo, gốc hình thú nằm, thân long
uốn khúc cong queo, tàn nhánh gãy cúp theo ngũ chi hiệp nhất, ngọn chiều
thiên vươn lên để nhận ánh sáng thật là xinh đẹp lạ lùng, trong cái hỗn
độn vô trật tự, có một sức sống vươn lên mãnh liệt.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế song thụ
Bây giờ đến thế
có hai cây trồng chung trong một chậu. Thế song thụ còn có thể song
xiêu, hai cây to cao như huynh đệ, nhưng đều bị gió xô đổ ngã về một
bên, hoặc một cây ngã bên này, một cây ngã về bên kia, theo chiều đối
nghịch nhau để giữ thăng bằng, cành nhánh đều phân theo lối chi tiết,
ngọn vươn thẳng lên và hồi đầu. Thế này có vẻ đối ngịch với nhau, xung
khắc với nhau như cây hoa huệ đỏ, một vòi có hai hoa xòe ra hai bên, đấu
lưng lại với nhau vậy. Cón nếu hai cây cùng ngã về một phía thì phải
uốn các cành và ngọn vươn dài ra làm đối trọng và quy căn hồi đầu mới
giữ vững được không đổ ngã, tượng trưng sự đoàn kết hỗ trợ lẫn nhau, các
nhánh có thể giao chi, quấn quýt lấy nhau xem rất đẹp.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế tiều phu quải tử
Thế này hơi khác một chút là cây tiều phu phải là cây cổ thụ,
gốc rễ lồi lõm, thân cây gân guốc, cây tiều phu phải đổ ngã nhiều hơn,
gần như bạt phong hồi đầu, cõng cây tử trên lưng; cây tử cùng một gốc,
nhưng mọc cao hơn, nhằm trên lưng như nhánh vậy, nhưng gốc to hơn, cây
tử có vẻ phong trần hơn, tuy nhỏ nhưng có vẻ già nua, cũng hai tàn một
ngọn dạng xuy phong như cây tử của cặp mẫu tử. Cây tiều phu cũng bốn tàn
một ngọn, nhưng gồ ghề, gân guốc u nần, gần nằm mọp nhưng vẫn quy căn
hồi đầu, để giữ thăng bằng. Cây tiều phu quái tử cũng quấn quýt nhau như
tình cảm cuả cha con vậy. Còn nhân ra thế “Lão mai sinh quí tử” rất
hay, cha già có con muộn rất được ưa chuộng, tưng tiu, trìu mến, tuyệt
vời…
Các thế tương tự như thế mẫu tử này, có thể uốn từ một gốc hay hai gốc,
nhưng tùy theo thế mà uốn tách rời ra hai bên, lấy gỗ chêm, lấy dây căng
kéo, tạo dáng cho ngã ra hai bên rồi vươn dậy đứng thẳng lên quy căn
hồi đầu, phân cành nhánh theo lôí chiết chi, bên ba. Bên năm cho hài hòa
cân đối là đẹp.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế phụ tử giao chi
Thế này y như thế
phụ tử, nhưng phần nhánh cuả hai cha con có thêm phần quấn quýt, ôm lấy
nhau, mặc dù cha con, nhưng yêu thương trìu mến y như tình yêu thương
dịu dàng cuả mẹ con. Thế này cậy tử có thể to cao hơn và có một nhánh
quyện lấy cây phụ nên gọi phụ tử giao chi.
Các thế khác như huynh đệ, tỷ muội, đồng khoa, đều có dáng tương tự như
cây mẫu tử, nhưng chỉ khác nhau về kích thước, to nhỏ, và cách uốn mo tả
tính tình quan hệ với nhau mà thôi, nhưng hai cây gần bằng nhau, coi
như bạn bè, gọi là đồng khoa, nếu cây cao cây thấp chút đỉnh, coi như
anh em được gọi là huynh đệ, còn hai cây có dáng mềm dịu, duyên dáng hơn
được gọi là tỷ muộn, chị em. Những cây này đều rất dễ uốn tùy theo dáng
mà đặt tên, nhu phụ tử tương tùy, phụ tử tương thân, mẫu tầm tử, mẫu tử
tương thân v.v..
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế phụ tử
Thế này cũng y như thế mẫu tử, nhưng cây phụ, nhưng cây cha phải
to cao và đứng thẳng hơn cây mẫu, tạo vóc dáng cuả người cha, ít dịu
dàng hơn, cứng rắn hơn, nhưng không phải là không che chở cho con, thể
hiện đúng tình cảm cha con,cây tử nhỏ hơn cây phụ nhiều, cũng ba tàn,
quấn quýt lấy cây phụ, lúc nào cũng nhờ sự bao bọc cuả người cha. Cây
phụ cũng 5 tàn quy căn hồi đầu như cây mẫu. Cây phụ tử có htể mập mạp to
hơn cây mẫu tử, thường uốn thế tam cang ngũ thường, biểu hiện tính
trung hiếu xử lý ở đời cuả người quân tử.
Thế này cũng y như thế mẫu tử, nhưng cây phụ, nhưng cây cha phải to cao
và đứng thẳng hơn cây mẫu, tạo vóc dáng cuả người cha, ít dịu dàng hơn,
cứng rắn hơn, nhưng không phải là không che chở cho con, thể hiện đúng
tình cảm cha con,cây tử nhỏ hơn cây phụ nhiều, cũng ba tàn, quấn quýt
lấy cây phụ, lúc nào cũng nhờ sự bao bọc cuả người cha. Cây phụ cũng 5
tàn quy căn hồi đầu như cây mẫu. Cây phụ tử có htể mập mạp to hơn cây
mẫu tử, thường uốn thế tam cang ngũ thường, biểu hiện tính trung hiếu xử
lý ở đời cuả người quân tử.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế long giáng
Thế này dễ uốn hơn thế long thăng, hình dáng điệu bộ ngược lại
với thế long thăng là được. Đầu chúi xuống, ngực nằm trên mặt chậu, cành
nhánh làm mây bao lấy chân uốn khúc trong tư thế đáp xuống, đuôi mềm
dẻo, làm bánh lái điều khiển êm ái nhẹ nhàng một cách tự nhiên. Tuy
nhiên không kém phần oai phong lẫm liệt, vì rồng là con vật trong bộ tứ
linh, rất dũng mãnh. Thế này bắt buộc phải đầu to đuôi nhỏ, cành nhánh
xếp gọn lại để tạo dáng hạ xuống là đẹp, tượng trưng cho tính ôn hoà mềm
mỏng nhưng không kém phần oai phong quyền lực
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế mẫu tử
Thế mẫu tử (mẹ con) phải có hai cây cùng một gốc, cây lớn là
mẫu, cây nhỏ là tử; cây mẫu cao gấp 3 lần cây tử mới đúng là mẹ con. Cây
này phải cổ thụ, bộ rễ xoè ra nổi lên trên mặt chậu, gốc dạng xuy phong
phải cỡ 45 độ, cây tử cũng vậy, cây mẫu và cây tử phải xiên cỡ 90 độ
mới đẹp, đủ chỗ để phân chi tán cành nhánh ôm lấy cây tử, như mẹ chăm
sóc con với dáng vóc triù mến thương yêu tình cảm thật sự cuả mẹ đối với
con!
Tán thứ nhất cuả cây mẫu bẻ ra bên ngoài chừa chỗ cho cây tử mọc lên.
Hai cây me con đều uốn theo chiết chi nhị diện, cây tử vươn lên thẳng
đứng, hai tàn một ngọn nhỏ. Cây mẫu đến đoạn thứ ba cũng uốn quy căn
thẳng đứng, để giữ trọng tâm nằm trong chậu, gọn gàng, cân đối, có bốn
tàn một ngọn hồi đầu. Tàn cuả cây mẫu tử lớn hơn tàn cây tử, đều uốn
theo tàn hồng nhật tròn đẹp, hoặc tàn hoa rơi xoè ra ôm lấy cây tử, mềm
mại duyên dáng, cây tử thì quấn quýt không dời cây mẫu, tả được tình cảm
giữa mẹ con, thế này thường là “Tam cang ngũ thường hay tam tùng tứ
đức” rất được ưa thích trong bộ ba kiểng cổ ngày xưa. Thường bộ
kiểng cổ 3 cây,có hai cây mẫu tử đối xứng hay bên rất đẹp. Nếu cây tử
không phải cùng chung một gốc với cây mẫu, mới tháp vào thì gọi là
“Minh linh dưỡng tử” xem như là con nuôi vậy.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế long mã hồi đầu
Thế này gồm hai cây to riêng biệt hay cùng gốc, nhưng một cây
cao một cây thấp, rễ xòe ra theo chân thú, cây thấp thân to, ngắn nằm
ngang, ngọn làm đầu ngẩng lên, không tàn nhánh, tạo dáng con ngựa nằm
quay đầu trở lên. Cây cao uốn thân long, cong cong văn vẹo, phân chi
theo lối tứ diện, xòe ra bốn phía làm chân và mây, ngọn uốn tàn to như
bông sen rồi bẻ cúp xuống làm đầu rồng quay trở lại.
Thế này rất khó uốn, mới đầu phải lựa những cây mềm dẻo như mai, có
nhiều rễ để uốn chân thú nằm xòe ra như chân ngựa, uốn làm sao cho khỏi
phải giải thích người khác xem mà biết mới hay, cho hài hòa mới đẹp.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế long bàn hổ phục
Thế này cũng có thể uốn với một cây kiểng to có hai thân hoặc
với hai cây trồng chung một chậu.Thế long bàn hổ phục có nghiã là rồng
nằm uốn khúc và hổ cũng nằm sát đất chịu khuất phục để chầu chủ nhân.Thế
này rất khó uốn, phải có bộ rễ thành hình chân thú nằm xòe ra phía
trước, tả thanh long, hửu bách hổ, hai chân hổ chồm ra, hai chân rồng
ngấu xuống: cây thanh long, gốc nằm trên mặt chậu, đầu ngẩng lên , thân
uốn cong làm mình rồng, cành tả hữu uốn theo lối chiết chi làm mây, hai
cành trước sau làm chân xòe móng ra, ngọn hồi đầu làm đuôi, uốn dáng mềm
dẻo, uỷên chuyển.Cây bên phải, gốc thân bò trường lên chậu, đầu cúi mọp
xuống, các chi tỉa nhỏ ôm lấy thân để trang trí, ngọn vươn lên làm
đuôi, tỉa theo tàn chổi nhỏ, Thế long bàn hổ phục có hình dáng nằm chầu
khuất phục hiền hòa, nhưng khong kém phần uy nghi, biểu tượng cho quyền
lực, rất hay rất đẹp.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế long đàn phượng vũ
Thế này bay bướm hơn, có nghĩa là chim phượng hòang múa trên
mình rồng. Đây là thế có thể uốn với một cây, hoặc hai cây trồng chung
một chậu. Phải cây cổ thụ gốc to, uốn nằm trên miệng chậu, gốc ngẩng lên
làm đầu rồng. Thân uốn cong hạ thấp, các chi xòe ra bốn phía làm chân
và mây, ngọn ngã về phía sau làm đuôi rồng, cây thứ hai có hai rễ chẻ ra
làm chân phượng, thân ngã ngang qua ôm lấy mình rồng, các cành hậu thân
uốn làm đầu và đuôi chim phượng, hai cành tả hữu xòe ra làm hai cánh
chim uốn với dáng đang múa, ngọn làm mây. Thế này uốn cho thật dịu dàng
mềm mại như phượng đang múa, tàn nhánh xòe ra, trên mình rồng uốn khúc
nhịp nhàng. thế chim phượng múa trên lưng rồng là tuyệt đẹp, biểu tượng
cho quyền uy của vua chúa , ngày xưa chỉ có ở trong cung đình.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế lưỡng long tranh châu
Thế này phải uốn
với song thọ trồng chung vào một chậu, uốn đối xứng thành hai con rồng
uốn khúc, giao đầu tranh hạt minh châu nằm ở giữa, là thế kiểng cổ
thường thấy uốn với hai cây mai chiếu thủy hay cần thăng kim quýt, ngày
nay thường uốn với cùm nụm rô nhanh chóng hơn với nòng bằng kẽm, trồng
cây lên tới đâu, gài vô tới đó vài ba năm là thành, thân hai con rồng
uốn khúc, đấu đầu lại nhìn quả châu, các nhánh làm chân và mây, đuôi
ngẩng lên xòe ra như múa rất đẹp. Nếu uốn với hai cây mai chiêú thủy
thì rất quý.
Thế này còn nhân ra “sư tử hí cầu” là hai con sư tử giỡn với quả
cầu,cũng là hai cây uốn đối xứng với quả cầu rất đẹp. Cũng như thế (loan
phụng hòa mình), hai con loan và phượng múa quấn quýt lấy nhau như cặp
uyên ương duyên dáng.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thế quần thụ tam sơn
Là ba cây kiểng nằm chung trong một chậu to. Còn gọi là tam tài, ba cây kiểng trực thọ đứng gần ngay hàng, cây cao chính giữa, hai cây thấp hơn ở hai bên, nhưng có thể so le một tý, cây to có 5 tàn, hai cây lùn chỉ cần ba tàn, có thể giao cành với nhau làm thế nào ba cây cân đối mới đẹp và ba cây cũng liên kết với nhau, nếu thiếu một trong ba cây là mất hết vẻ đẹp. Cho nên thế tam sơn biểu tượng cho sự đòan kết : “Một cây làm chẳng nên non Ba cây dụm lại thành hòn núi cao”. Thế tam sơn nên uốn với cây tùng, cây bách, xếp thành hình chữ sơn là núi rất đẹp. Là ba cây kiểng nằm chung trong một chậu to. Còn gọi là tam tài, ba cây kiểng trực thọ đứng gần ngay hàng, cây cao chính giữa, hai cây thấp hơn ở hai bên, nhưng có thể so le một tý, cây to có 5 tàn, hai cây lùn chỉ cần ba tàn, có thể giao cành với nhau làm thế nào ba cây cân đối mới đẹp và ba cây cũng liên kết với nhau, nếu thiếu một trong ba cây là mất hết vẻ đẹp. Cho nên thế tam sơn biểu tượng cho sự đòan kết : “Một cây làm chẳng nên non Ba cây dụm lại thành hòn núi cao”. Thế tam sơn nên uốn với cây tùng, cây bách, xếp thành hình chữ sơn là núi rất đẹp.
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
(Nguồn: caycanhvietnam.com)
Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014
Giới thiệu về Bonsai
Nếu dịch sát nghĩa thì bonsai chỉ có nghĩa là cây trồng trong cái khay.
Chữ Bonsai mới chỉ xuất hiện trong ngôn ngữ xứ Phù Tang từ vài thế kỷ
nay. Bonsai có nghĩa là cây cổ thụ làm nhỏ lại, bắt chước theo thiên
nhiên, chứ không có nghĩa là làm cây lùn đi hay do sự lùn di truyền.
Người Nhật ngày xưa có biệt danh là chú lùn, ngày nay do sự cải tiến
dinh dưỡng, họ không còn lùn nữa nhưng họ có khuynh hướng làm cái gì
cũng nhỏ lại do hoàn cảnh điạ lý, nhân mãn, không gian, đất đai hiếm...
Cứ nhìn sản phẩm của Sony thì thấy càng ngày càng nhỏ lại, người máy
(robot, artificial intelligence) cũng vậy. Bonsai mục đích là làm nhỏ
thiên nhiên cũng vì nhu cầu thưởng ngoạn cây cảnh mà không có phương
tiện thường xuyên tiếp xúc với thiên nhiên. Có một ông Zeko Nakamura
nghệ nhân Bonsai (bonsai artist, bonsai master) có hơn 1,000 cây bonsai
trong sân sau, không cây nào cao quá 4 inches.
Do định nghĩa trên bonsai bao gồm cả lịch sử, nghệ thuật, khoa học và cả ý nghĩa về triết học.
Lịch sử Bonsai: Nghệ thuật trồng tỉa và tạo hình các cây kiểng và cổ thụ làm nhỏ lại đã có ở Trung Hoa ít nhất từ thế kỷ thứ 7. Một vị thiền sư Nhật đã du nhập vào Nhật Bản vào thời đại Kamakura (1192-1333). Dựa theo các di cảo trong văn khố, bonsai được ghi nhận đầu tiên trong bức tranh cổ của thiền sư Honen. Một vở kịch Noh (Kabuki) nổi tiếng mang tên Hachi No Ki đã đề cập đến cây mận, cây đào và cây thông được trồng trong chậu. Vở kịch đó chứng tỏ nghệ thuật bonsai đã được ca ngợi trước thời đại Heian (794-1191).
Bonsai một nghệ thuật sống
Sống về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cái khác giữa sự thưởng thức một cây cảnh thường và thưởng ngoạn bonsai, là trong cây cảnh thường người ta tập trung nhiều hơn vào việc ngắm hoa và lá. Ở bonsai, sự thưởng lãm thường nằm ở vẻ đẹp của toàn cây và sự hòa điệu của cây với chậu cành. Bonsai được coi là nghệ thuật sống vì nó đang liên quan đến thực vật còn đang sống. Nó là một hình thức nghệ thuật cũng như nghệ thuật hội họa và nghệ thuật điêu khắc. Người họa sĩ đem vẻ đẹp của thắng cảnh lên khung vải, phương tiện của họ là màu sắc và sự khéo léo tinh xảo của bàn tay. Người nghệ sĩ bonsai cũng vậy, họ tái tạo thiên nhiên bằng cách thu nhỏ lại nhưng chất liệu là cây thật, cũng dùng bàn tay khéo léo cộng với sự tưởng tượng phong phú. Kết quả là cả hai đều có tác phẩm từ sự sáng tạo mà ra.
Nhưng tác phẩm của họa sĩ dừng lại tại đó. Tác phẩm của nghệ sĩ bonsai vẫn chưa bao giờ hoàn tất, vì nó là tác phẩm sống và vẫn sinh trưởng. Vì thế tác phẩm bonsai còn phải qua bao nhiêu thăng trầm, thử thách, có thể tốt đẹp hơn hay xấu hơn, về lâu về dài, miễn là nó còn sống. Tác phẩm bonsai cũng vô giá vì nó là một trong các bộ môn ưa thích của các nhà sưu tập. Truyền thống nước Nhật là các bonsai nổi tiếng đều thuộc các đại gia đình Samurai và daimyo (sứ quân) danh tiếng.
Mỗi bonsai là một tác phẩm duy nhất (unique) không bao giờ có hai cây hoàn tòan giống nhau kể cả chậu. Bon sai được yêu chuộng và còn được kính trọng vì tuổi tác của nó. Bonsai còn là gia bảo của các vua chúa, lãnh chúa, các samurai thuộc các dòng họ lớn. Nhân dịp nước Hoa Kỳ kỷ niệm lễ Ðộc Lập 200 năm (Bicentenial), Hoàng gia Nhật có gửi tặng sưu bộ bonsai 53 cây, trong đó cây già nhất là cây thông trắng 350 tuổi và một cây thông đỏ 180 tuổi, lần thứ nhất bonsai Hoàng gia Nhật đi ra khỏi vườn Thượng Uyển và lần đầu tiên ra khỏi nước Nhật để qua làm quốc khách trên đất Mỹ.
Năm 1998, chính phủ Nhật lại bổ túc thêm 7 cây bonsai nữa cho chẳn 60. Bonsai nổi tiếng thì các nghệ sĩ bonsai cũng nổi danh như các họa sĩ, điêu khắc gia quốc tế. Họ không chỉ tạo bonsai mà còn tạo cho nó một đặc tính, một linh hồn. Bonsai không có hồn thì không còn là bonsai. Dầu mắc đến đâu, bonsai cũng như bức tranh, giá trị nó không nằm trong chất liệu từ đó nó được tạo ra, mà giá trị do nó mang lại sự sảng khoái tâm hồn cho người ngắm nó.
Do định nghĩa trên bonsai bao gồm cả lịch sử, nghệ thuật, khoa học và cả ý nghĩa về triết học.
Lịch sử Bonsai: Nghệ thuật trồng tỉa và tạo hình các cây kiểng và cổ thụ làm nhỏ lại đã có ở Trung Hoa ít nhất từ thế kỷ thứ 7. Một vị thiền sư Nhật đã du nhập vào Nhật Bản vào thời đại Kamakura (1192-1333). Dựa theo các di cảo trong văn khố, bonsai được ghi nhận đầu tiên trong bức tranh cổ của thiền sư Honen. Một vở kịch Noh (Kabuki) nổi tiếng mang tên Hachi No Ki đã đề cập đến cây mận, cây đào và cây thông được trồng trong chậu. Vở kịch đó chứng tỏ nghệ thuật bonsai đã được ca ngợi trước thời đại Heian (794-1191).
Mãi đến thời đại Edo (1615- 1867), tên
cũ của Tokyo, nghệ thuật trồng bonsai mới trở nên phổ thông, được nhiều
người yêu chuộng và phát triển mạnh mẽ. Ðể đáp ứng với nhu cầu quần
chúng ham mê chơi bonsai, lần thứ nhất một cuộc triển lãm bonsai đã được
tổ chức tại Tokyo năm 1914. Ðến năm 1934, một buổi trình diễn bonsai
khác được trưng bày tại Bảo Tàng Viện Nghệ Thuật Ðông Kinh và tiếp diễn
cho tới ngày nay.
Bonsai ngày xưa được coi như thú tiêu khiển của các nhà giàu có. Ngày nay, bonsai được nhìn nhận là một nghệ thuật, một thú vui nhàn nhã cho đại chúng, nhất là ở các đo thị lớn, ít gần gũi với thiên nhiên.
Bonsai ngày xưa được coi như thú tiêu khiển của các nhà giàu có. Ngày nay, bonsai được nhìn nhận là một nghệ thuật, một thú vui nhàn nhã cho đại chúng, nhất là ở các đo thị lớn, ít gần gũi với thiên nhiên.
Bonsai một nghệ thuật sống
Sống về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cái khác giữa sự thưởng thức một cây cảnh thường và thưởng ngoạn bonsai, là trong cây cảnh thường người ta tập trung nhiều hơn vào việc ngắm hoa và lá. Ở bonsai, sự thưởng lãm thường nằm ở vẻ đẹp của toàn cây và sự hòa điệu của cây với chậu cành. Bonsai được coi là nghệ thuật sống vì nó đang liên quan đến thực vật còn đang sống. Nó là một hình thức nghệ thuật cũng như nghệ thuật hội họa và nghệ thuật điêu khắc. Người họa sĩ đem vẻ đẹp của thắng cảnh lên khung vải, phương tiện của họ là màu sắc và sự khéo léo tinh xảo của bàn tay. Người nghệ sĩ bonsai cũng vậy, họ tái tạo thiên nhiên bằng cách thu nhỏ lại nhưng chất liệu là cây thật, cũng dùng bàn tay khéo léo cộng với sự tưởng tượng phong phú. Kết quả là cả hai đều có tác phẩm từ sự sáng tạo mà ra.
Nhưng tác phẩm của họa sĩ dừng lại tại đó. Tác phẩm của nghệ sĩ bonsai vẫn chưa bao giờ hoàn tất, vì nó là tác phẩm sống và vẫn sinh trưởng. Vì thế tác phẩm bonsai còn phải qua bao nhiêu thăng trầm, thử thách, có thể tốt đẹp hơn hay xấu hơn, về lâu về dài, miễn là nó còn sống. Tác phẩm bonsai cũng vô giá vì nó là một trong các bộ môn ưa thích của các nhà sưu tập. Truyền thống nước Nhật là các bonsai nổi tiếng đều thuộc các đại gia đình Samurai và daimyo (sứ quân) danh tiếng.
Mỗi bonsai là một tác phẩm duy nhất (unique) không bao giờ có hai cây hoàn tòan giống nhau kể cả chậu. Bon sai được yêu chuộng và còn được kính trọng vì tuổi tác của nó. Bonsai còn là gia bảo của các vua chúa, lãnh chúa, các samurai thuộc các dòng họ lớn. Nhân dịp nước Hoa Kỳ kỷ niệm lễ Ðộc Lập 200 năm (Bicentenial), Hoàng gia Nhật có gửi tặng sưu bộ bonsai 53 cây, trong đó cây già nhất là cây thông trắng 350 tuổi và một cây thông đỏ 180 tuổi, lần thứ nhất bonsai Hoàng gia Nhật đi ra khỏi vườn Thượng Uyển và lần đầu tiên ra khỏi nước Nhật để qua làm quốc khách trên đất Mỹ.
Năm 1998, chính phủ Nhật lại bổ túc thêm 7 cây bonsai nữa cho chẳn 60. Bonsai nổi tiếng thì các nghệ sĩ bonsai cũng nổi danh như các họa sĩ, điêu khắc gia quốc tế. Họ không chỉ tạo bonsai mà còn tạo cho nó một đặc tính, một linh hồn. Bonsai không có hồn thì không còn là bonsai. Dầu mắc đến đâu, bonsai cũng như bức tranh, giá trị nó không nằm trong chất liệu từ đó nó được tạo ra, mà giá trị do nó mang lại sự sảng khoái tâm hồn cho người ngắm nó.
Sưu tầm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

































